

Nhà phố không rộng ra bằng mét vuông, mà rộng ra bằng ánh sáng.
Buổi sáng ở Meridian House bắt đầu từ ô cửa cuối nhà. Nắng đi qua bếp, chạm mặt bàn ăn, rồi dừng lại trên tấm thảm phòng khách. Cả ngôi nhà nằm trên một trục dọc như thế, không có bức tường nào cắt ngang. Tập ảnh này đi đúng theo đường ấy — từ tầng chung lên tầng riêng.


Nhà phố hẹp ngang, nên cách duy nhất để căn nhà thở được là bớt tường đi. Tầng trệt ở đây không còn vách ngăn nào: phòng khách, bàn ăn và bếp cùng nằm trên một mạch, đổi vai cho nhau bằng vật liệu chứ không bằng tường.
Ba lớp vật liệu lặp lại khắp nhà. Gỗ óc chó giữ những mảng đứng cao, cho căn phòng một chỗ tựa. Sơn bê tông hạ tông xuống để mắt được nghỉ. Sơn kem đưa nốt phần ánh sáng còn lại vào sâu bên trong — chỗ nhà phố thường tối nhất.


Bốn khu vực, một mạch liền, không cánh cửa nào ở giữa.


Sofa hạ thấp hơn thường lệ. Người ngồi xuống là thấy trần nhà cao hẳn lên — mẹo cũ của nhà phố, không tốn thêm một centimet nào. Mảng tường sau TV ốp sơn bê tông chia ô đều, đủ trầm để nhường chỗ cho nắng ngoài trời. Giữa phòng chỉ có đúng một điểm tối được phép tồn tại: mặt bàn đá vân đen.


“Bỏ một bức tường, căn nhà dài thêm bốn mét mà không phải xây thêm gì”
Ghi chép công trường · tầng trệt

Lên hết thang là ba phòng ngủ, mỗi phòng một tông riêng.


Đầu giường ốp gỗ óc chó chạy hết chiều cao, gom cả sức nặng của phòng về một phía. Ba mặt còn lại để trống cho sơn kem và rèm voan. Sáng ra, nắng vào tới chân giường mà không vướng phải thứ gì.


“Phòng ngủ không cần nhiều đồ. Cần đủ chỗ trống để buổi sáng có đường đi vào”
Ghi chép công trường · tầng trênSáu tông dưới đây không phải màu chọn tay. Chúng được đo bằng cách gộp toàn bộ khung hình của dự án rồi rút gọn còn sáu màu — tỷ lệ phần trăm là diện tích thật mỗi tông chiếm trong bộ ảnh.
Mỗi cửa dưới đây mở ra trọn bộ ảnh của một khu vực — ảnh nguyên khung, không chữ đè, không nút che. Dành cho lúc cần soi từng chi tiết.